Mớ tế bào não không mấy phát triển của đại nhục cầu vẫn ghi nhớ như in phương hướng Mục Hàn Xuyên vừa chỉ. Ở trên không nó không thể khống chế phương hướng, nhưng sau khi chạm đất thì được. Mỗi lần lăn đi, nó đều cố ý điều chỉnh đôi chút, bảo đảm mình luôn hướng đúng về phía đích.
Trên đường, một người một cầu cũng gặp không ít thứ chặn đường, nhưng tất cả đều mặc kệ, kiên quyết chấp hành chiến lược không phản kháng, tuyệt không lãng phí dù chỉ một tia sức lực. Mặc cho đám đó xông lên cắn xé, cắn không nổi thì tự nhiên sẽ bỏ cuộc.
Có hai sinh vật trông giống hồ ly đặc biệt lì lợm, cắn chặt lấy hai chân Mục Hàn Xuyên, nhất quyết không chịu buông, bị kéo luôn lên không trung. Một con bị hắn đạp văng xuống, ngã đến gần chết; con còn lại sau khi đại nhục cầu rơi xuống đất thì bị đập thẳng thành một bãi thịt nát.
Một người một cầu cứ thế chậm rãi tiến lên. Tốc độ không nhanh, nhưng hơn ở chỗ ổn định, phương hướng từ đầu đến cuối vẫn giữ rất chuẩn.




